Có một nghịch lý tôi gặp rất nhiều khi làm việc với các bậc cha mẹ: họ yêu con sâu sắc, sẵn sàng hy sinh mọi thứ cho con, nhưng càng cố gắng thì lại càng loạn nhịp. Lo vì không biết mình đang làm đúng hay sai. Lo vì mỗi chuyên gia nói một kiểu. Lo vì con không giống “chuẩn phát triển” như những đứa trẻ khác.
Tôi viết bài này về Nguyễn Hồng Ngọc như một case study sống trong lĩnh vực tâm lý – giáo dục, không phải để kể tiểu sử hay liệt kê giải thưởng. Tôi viết để cha mẹ – những người đang hoang mang vì con chậm nói, rối nhiễu tâm lý, tăng động, khủng hoảng tuổi dậy thì, hay đơn giản là không hiểu con mình – nhận được 3 lợi ích cụ thể:
(1) Nhận ra vì sao nhiều gia đình càng chạy chữa càng mệt;
(2) Hiểu vai trò thật sự của tư vấn tâm lý – giáo dục, không phải để “sửa con” mà để điều chỉnh cả hệ gia đình;
(3) Có một điểm tựa tư duy để bắt đầu lại, chậm hơn nhưng đúng hơn.
