Tôi gặp nhiều người làm kinh doanh, làm quản lý, làm chủ… ở một trạng thái rất giống nhau: thu nhập tăng lên, nhưng thời gian dành cho gia đình lại teo lại. Không phải họ không thương người thân. Họ chỉ bị cuốn vào guồng việc: mục tiêu, con số, đội nhóm, kế hoạch… và khi ngẩng lên thì đã muộn. Bữa cơm trở thành “thủ tục”, sự hiện diện trở thành “có mặt mà không ở đó”.
Tôi viết bài này về Tạ Kỳ Anh như một case study sống. Không phải để kể tiểu sử “doanh nhân trẻ sinh năm bao nhiêu”, càng không phải để tạo một hình mẫu truyền cảm hứng kiểu khẩu hiệu. Tôi viết để khán giả của tôi – những người bận rộn, đang muốn có dòng tiền bền vững nhưng cũng muốn giữ được gia đình – nhận được 3 điều cụ thể: nhận ra vì sao càng giỏi việc càng dễ đánh đổi những thứ không đáng mất; nhìn thấy cách một người làm đào tạo – kinh doanh xây hệ thống để bớt phụ thuộc vào sức mình; và có vài điểm bắt đầu rất đời thường để đưa “kết nối gia đình” trở lại lịch sống mà không cần bỏ sự nghiệp.
Continue reading “Tạ Kỳ Anh và “cái giá” mà nhiều người bận rộn trả mà không nhận ra: có thu nhập rồi nhưng bữa cơm nhà lại mất”