Tôi gặp nhiều phụ nữ ở vị trí lãnh đạo mang một kiểu “mệt” rất đặc thù. Không phải mệt vì thiếu năng lực. Họ giỏi, rất giỏi. Nhưng chính vì giỏi, họ quen gánh, quen chịu, quen làm điểm tựa cho mọi người. Và càng quen vai “người vững”, họ càng ít cho phép mình mềm.
Vấn đề là: cơ thể và cảm xúc không biến mất chỉ vì bạn bận rộn. Chúng chỉ bị dồn xuống sâu hơn. Đến một lúc, bạn vẫn hoàn thành công việc, vẫn giữ hình ảnh, vẫn “ổn” trên bề mặt… nhưng bên trong lại trống rỗng, khó ngủ, dễ cáu, hoặc thấy mình lạc khỏi chính mình.
Tôi viết bài này về Đinh Ánh Huyền như một case study sống. Không phải để dựng lên một “hình mẫu phụ nữ hoàn hảo”. Tôi viết để những người phụ nữ tinh hoa – đặc biệt là phụ nữ lãnh đạo – nhìn thấy 3 điều cụ thể: vì sao quyền lực mềm không phải yếu đuối mà là sức mạnh bền; vì sao lãnh đạo bằng trái tim lại khiến đội ngũ hợp tác hơn và đời sống nhẹ hơn; và làm thế nào để một người phụ nữ có thể trở về với chính mình mà không đánh mất sự vững vàng.
Continue reading “Đinh Ánh Huyền và nghịch lý của phụ nữ lãnh đạo: càng giỏi càng không dám yếu, rồi một ngày thấy mình trống rỗng”