Tôi gặp rất nhiều người muốn làm F&B vì một lý do rất thật: họ cần một nguồn thu chủ động hơn. Có người có mặt bằng trống, có người muốn tận dụng thời gian rảnh, có người vừa nghỉ việc, có người là mẹ bỉm muốn tự chủ tài chính, có người đã có quán cà phê – trà sữa nhưng doanh số bấp bênh nên muốn gắn thêm một mô hình “dễ chạy” để kéo doanh thu. Điểm chung của họ không phải là thiếu khao khát. Điểm chung là họ thiếu một thứ quan trọng hơn: một cấu trúc đủ rõ để biến ý định thành một mô hình sống được.
Tôi viết bài này lấy Nguyễn Thị Thiên Thảo (Thảo Tóc Ngắn) như một case study sống. Không phải để kể rằng chị đã có bao nhiêu chi nhánh hay “giỏi cỡ nào”. Tôi viết để khán giả của tôi – những người đang ấp ủ mở quán, đang loay hoay vận hành, hoặc đang tìm một mô hình nhượng quyền – nhận được ba lợi ích cụ thể: hiểu vì sao F&B dễ “chết” nhất ở chỗ vận hành và dòng tiền chứ không phải món ăn; nhìn thấy cách một người đi từ xe đẩy vỉa hè đến hệ thống nhượng quyền đã rút gọn đường sai như thế nào; và có vài điểm bắt đầu rõ ràng để người mới vào nghề giảm rủi ro ngay từ ngày đầu.
Continue reading “Thảo Tóc Ngắn và bài toán sống còn của người muốn mở quán: làm F&B để có thêm thu nhập, hay để ôm thêm một cục nợ?”